Em Phùng Ngọc Thiện Nhân (sinh viên năm nhất ngành Y khoa, trường ĐH Khoa học Sức khỏe – ĐHQG TP.HCM) lớn lên trong hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn: cha bị tai nạn lao động, mẹ tuổi đã cao. Dù vậy, Thiện Nhân vẫn cố gắng thực hiện ước mơ trở thành Bác Sĩ của mình.
Biến cố lớn nhất của gia đình bắt đầu từ nhiều năm trước, khi cha em – ông Phùng Ngọc Ẩn – gặp tai nạn lao động nghiêm trọng. Trong lúc tháo vỏ xe tải để thay, một khung sắt bất ngờ bung ra đập mạnh vào đầu khiến phần trán của ông bị tổn thương nặng, phải chuyển lên TP.HCM cấp cứu và điều trị. Tai nạn ấy không chỉ lấy đi toàn bộ số tiền dành dụm của gia đình mà còn khiến ông bị điếc hoàn toàn một tai và giảm thính lực nghiêm trọng ở tai còn lại.

Phùng Ngọc Thiện Nhân – chàng sinh viên vượt khó mưu sinh bằng nghề chạy xe ôm công nghệ
Sau tai nạn, sức khỏe suy giảm khiến ông không còn đủ khả năng tiếp tục nghề tài xế. Để kiếm sống, ông theo các chuyến sà lan, làm những công việc nhẹ với thu nhập chỉ khoảng 4–5 triệu đồng mỗi tháng.
Đến năm 2006, ở tuổi 51, ông mới lập gia đình với bà Tống Băng Châu. Người mẹ tảo tần ngày ngày ngồi bên chiếc máy may cũ, nhận sửa từng bộ quần áo để kiếm thêm thu nhập nuôi gia đình. Những tưởng khó khăn đã dần qua đi thì đầu năm 2025, ông Ẩn lại phát hiện mắc khối u ở hốc mũi và u xương bản vuông. Gia đình một lần nữa rơi vào cảnh chạy vạy khắp nơi. Họ phải vay mượn hàng chục triệu đồng, nhờ thêm sự giúp đỡ của người thân, bạn bè mới đủ chi phí điều trị. May mắn phát hiện bệnh kịp thời nên sức khỏe của ông dần ổn định, nhưng ở tuổi 72, ông hầu như không còn khả năng lao động. Gánh nặng kinh tế lại đè nặng lên vai người mẹ. Ngoài việc may vá tại nhà, năm 2024, bà được Hội Phụ nữ địa phương hỗ trợ một chiếc xe nhỏ bán nước giải khát. Mỗi ngày, công việc ấy chỉ mang về khoảng 100.000 đồng, chắt chiu từng đồng để nuôi cả gia đình.

Đại diện ADC trao tặng hỗ trợ học bổng cho em Phùng Ngọc Thiện Nhân
Đến tháng 5 năm 2025, gia đình Thiện Nhân được địa phương trao tặng một căn nhà Đại đoàn kết. Sau bao năm sống trong căn chòi dột nát, cuối cùng gia đình cũng có một mái ấm kiên cố để che mưa, che nắng. Dẫu căn nhà chỉ được cấp để ở và không được chuyển nhượng, nhưng đó là món quà vô giá, giúp gia đình có thêm động lực vượt qua khó khăn và vươn lên từ diện hộ nghèo thành hộ cận nghèo.
Suốt những năm phổ thông, Thiện Nhân luôn là học sinh chăm ngoan, đạt nhiều thành tích đáng tự hào. Năm lớp 9, em là học sinh duy nhất của trường đạt giải Ba học sinh giỏi cấp tỉnh môn Sinh học, sau khi đạt giải Nhì cấp thị xã. Thành tích ấy giúp em được UBND tỉnh trao tặng Bằng khen vì thành tích học tập xuất sắc.
Thi đậu vào trường THPT chuyên, Thiện Nhân tiếp tục giữ vững danh hiệu học sinh giỏi suốt ba năm liền. Bao nỗ lực ấy đã được đền đáp khi em trúng tuyển ngành Y khoa, Trường Đại học Khoa học Sức khỏe – Đại học Quốc gia TP.HCM theo diện đào tạo của tỉnh.
Đó là niềm vui lớn đối với cả gia đình, nhưng cũng mở ra nhiều nỗi lo mới. Dù được Nhà nước hỗ trợ học phí suốt sáu năm học, các khoản chi phí sinh hoạt, giáo trình, dụng cụ học tập của ngành Y vẫn là gánh nặng không nhỏ. Ngay năm học đầu tiên, gia đình phải vay thêm 30 triệu đồng theo diện vay vốn sinh viên.
Số phát sóng học bổng Thắp Sáng Niềm Tin của em Phùng Ngọc Thiện Nhân
Hiểu được sự hy sinh của cha mẹ, Thiện Nhân luôn cố gắng tiết kiệm từng khoản chi. Em chọn ở ký túc xá để giảm tiền thuê trọ. Ngoài giờ học, em đăng ký chạy xe ôm công nghệ vào những buổi không có lịch học. Khi lịch học dày đặc, em xin làm thêm tại bãi giữ xe của ký túc xá với mức thu nhập 18.000 đồng mỗi giờ. Những đồng tiền kiếm được tuy không nhiều nhưng giúp em trang trải một phần chi phí học tập và giảm bớt gánh nặng cho cha mẹ.
Tại buổi trao học bổng, em Triệu Vy nhận được 45 triệu đồng cùng nhiều phần quà thiết thực đến từ nhãn hàng DIETMAM – 100 quyển tập, BUMP GOLD- 01 máy tính Casio và CAMILO – 01 ba lô đi học, nhãn hàng Help 400SC tài trợ cho em 3 triệu đồng qua phần bốc thăm may mắn.
Hành trình của Phùng Ngọc Thiện Nhân là minh chứng rằng nghèo khó không thể ngăn cản những người có ý chí và khát vọng. Mỗi bước chân em đi hôm nay đều được đánh đổi bằng mồ hôi của mẹ, bằng những lần cha chống chọi với bệnh tật và bằng nghị lực không ngừng vươn lên của chính bản thân mình.